Có những đoạn đường trong đời, đi qua rồi mới biết mình đã cố gắng nhiều đến thế 🌿
Tớ nhớ những ngày đầu khi mới lên thủ đô, tớ phải tìm một phòng trọ vừa gần điểm xe bus để đi làm, vừa phải sạch sẽ một chút mà giá cả phải tốt thì tớ mới có khả năng trả được.
Tớ đi tìm việc gia sư, qua trung tâm, phải đi vay tiền của bạn để có tiền trả phí môi giới.
Tớ đi dạy lớp đầu tiên, ở rất xa, phải di chuyển 2 tuyến bus mới tới nơi được. Tháng lương đầu tiên tớ được nhận với câu hỏi “quê em ở đâu mà nghe giọng em quê thế”. Và để có tháng lương đấy, tớ đã phải hỏi phụ huynh không dưới 3 lần.
Tớ nhớ mỗi ngày đầu tháng, khi phải đóng tiền nhà trọ, tớ phải đi vay khắp nơi. Vì tiền đi gia sư chỉ đủ cho tớ chi trả sinh hoạt phí và ăn uống.
Tớ nhớ mỗi đầu tuần, khi phòng tớ góp tiền ăn chung. Mỗi người cũng chỉ đóng 50 nghìn trước sau đó sẽ bù hoặc tìm cách xoay xở khác vào cuối tuần. Bời vì gia đình bạn nào cũng hoàn cảnh cả.
Tớ nhớ mỗi buổi tối, nhất là vào kì thi, tớ luôn trong trạng thái thiếu ngủ. Ban ngày đi học, tối đi v làm thêm. Khuya về lại cố gắng học để lấy học bổng để đỡ đần tiền học phí cho bố mẹ.
Rồi tớ nhớ chiếc điện thoại thông minh đầu tiên mình mua được. Tớ ngắm nó mãi, ngắm mãi vẫn thấy nó đẹp vô cùng. Không phải vì nó đắt tiền, mà vì nó được mua bằng rất nhiều công sức của tớ.
Vậy mà đã hơn 10 năm trôi qua. Bây giờ tớ đã có một căn nhà nhỏ ở thành phố, một công việc với mức lương tốt, một cuộc sống có lẽ tớ cũng chả thể hình dung nổi ở cái tuổi 18 đôi mươi.
Tớ thật sự biết ơn cô gái năm 18 tuổi ấy vì đã luôn cố gắng, không ngừng bỏ cuộc. Bởi vì, sự nỗ lực của bạn không phải là để người khác xem, cũng không phải để ai cảm động. Và tớ tin bạn cố gắng như thế là để khẳng định năng lực của mình, để theo đuổi ước mơ và lựa chọn những gì bạn xứng đáng.