Tớ rất nhớ bà
Hôm nay tớ gặp một bà cụ ở chợ. Bà mặc chiếc áo gụ màu nâu, mái tóc gần như đã bạc trắng, dáng bà gầy gò. Bà ngồi cạnh một rổ rau nhỏ, lưng hơi còng xuống với bàn tay gầy gò nhanh nhẹn.
Và tớ bị nhớ bà ngoại của tớ.
Bà tớ cũng vậy, đã có tuổi nhưng không khi nào chịu ngồi yên ở nhà. Bà vẫn ra đồng, bắt cua bắt óc rồi mang ra chợ bán. Mọi người trong làng bảo mà nghỉ ngơi đi, con cái có gia đình cả rồi ai lại để bà vất vả vậy. Nhưng bà chỉ cười rồi cho qua.
Bà tớ mạnh mẽ lắm.
Mạnh mẽ theo kiểu không muốn làm phiền con cái, mạnh mẽ tự gánh hết những mệt mỏi để con cháu được nhẹ lòng.
Ngày còn nhỏ, tớ không hiểu hết những vất vả đó. Tớ chỉ thấy bà lúc nào cũng tất bật, có hôm còn xắn quần đến đầu gối, chả lúc nào ngơi việc. Chỉ đến khi lớn lên, đi làm, có những ngày mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi…tớ mới hiểu thế nào là cố gắng.
Bà chưa từng nói những câu dạy dỗ to tát.
Nhưng cách bà sống là một bài học rất dài.
Hôm nay nhìn bà cụ bán rau ở chợ, tớ chợt nhận ra: có những thế hệ đã sống cả đời bằng sự chịu đựng và tự trọng. Họ không muốn phụ thuộc. Không muốn làm gánh nặng. Họ chọn lao động đến khi còn có thể.
Tớ không biết bà cụ ấy có con cháu thế nào.
Nhưng tớ biết, ở đâu đó, chắc cũng có một người cháu khi nhìn thấy bà, sẽ thấy tim mình chùng xuống giống như tớ hôm nay.
Bà tớ mất rồi.
Nhưng mỗi lần gặp một dáng lưng còng giữa chợ, một đôi bàn tay nhăn nheo cầm bó rau, tớ lại thấy bà đâu đó rất gần.
Có lẽ yêu thương đôi khi không biến mất. Nó chỉ đổi cách hiện diện thôi.
Hôm nay, nếu còn có thể, tớ mong mình sẽ dịu dàng hơn với những mái đầu bạc ngoài kia.
Và sống mạnh mẽ — nhưng không phải để chịu đựng một mình, mà để biết trân trọng những gì mình đang có.
Tớ nhớ bà ![]()